Text only
Read this page in English
 Print this page | E-mail this page| Add to favourites
British Council IBD Team
Ấn tượng Hà Nội

Lần đầu tiên tôi thăm Hà Nội là vào Giáng sinh năm ngoái khi tôi đi nghỉ cùng vợ từ Xê-un nơi chúng tôi đang sống lúc đó. Chúng tôi rời Xê-un vào lúc nhiệt độ ở đó giảm xuống dưới 00c và tuyết phủ ngập các đường phố. Tôi đã phải đổi những áo khoác dày và khăn choàng để lấy áo sơ mi và những chiếc quần bằng vải lanh (vì tôi chưa bao giờ mặc được quần soóc cả ).

Ấn tượng đầu tiên của tôi về Hà Nội là một thành phố ồn ào và giao thông lộn xộn – xe máy bao vây bạn khắp mọi nơi và chạy ào đến từ mọi phía, đến nỗi tôi đã tự hỏi làm sao mà mình sống sót nổi qua cái tuần ấy.  Sau một đêm ngon giấc và một bữa sáng thịnh soạn , chúng tôi mới thực sự hiểu nhiều hơn về thành phố này.

Sau một vài khởi đầu thất bại, chúng tôi đã quen với việc qua đường (nhìn những người già đi sang đường một cách nhàn nhã , tôi thấy vững tâm hơn). Chúng tôi đã đi thăm phố cổ, chính tại nơi đó chúng tối bắt đầu nhận ra một Hà Nội thật sự - một thành phố rất cuốn hút với dáng vẻ tao nhã và vẻ đẹp kì lạ. Chúng tôi đã khám phá rất nhiều về thành phố và thậm chí còn thực hiện một chuyến đi đầy kì thú về công viên quốc gia Ba Vì. Tuy nhiên, mọi thứ không được đúng như dự định từ trước.

Anh lái xe taxi đã thả chúng tôi tại chân núi để chúng tôi có thể tự đi lên đỉnh và chúng tôi đã cố gắng nói để anh ta hiểu rằng chúng tôi muốn anh ta quay lại đón chúng tôi – tôi cứ nghĩ là anh ta đã hiểu. Sau một chuyến đi bộ nên thơ nhưng hơi vất vả, chúng tôi đã xuống tới chân núi lúc trước và hi vọng tìm được người lái xe.

Nhưng thật tồi tệ vì không có chiếc xe nào đợi chúng tôi ở đó cả. Chúng tôi bắt đầu đi bộ về dù biết rằng để trở về chỗ cũ là một quãng đường khá dài. Đến khi chúng tôi cảm thấy không còn chút sức lực để đi thêm nữa thì một chiếc xe chở đầy những chàng trai trẻ tuổi dừng lại và cho chúng tôi đi nhờ. Chúng tôi vừa kịp vui mừng bước lên xe, thì sau đó phát hiện ra những người hành khách trên xe đang dạy bạn của họ lái xe. Chuyến đi ngắn sau đó làm chúng tôi sợ “dựng tóc gáy” nhưng những người chủ hiếu khách đã làm cho chúng tôi thấy rất dễ chịu - họ chia sẻ thức ăn và vui đùa với chúng tôi. Mặc dù mấy lần xe suýt bị chệch đường vì một vài bụi rậm che mất tầm nhìn, cuối cùng chúng tôi cũng trở về điểm khởi đầu an toàn và thực sự thấy cảm kích vì sự hiếu khách của những người bạn trẻ tuổi đó.

Sự ấm áp và thân thiện của người Hà Nội đã để lại cho chúng tôi một ấn tượng sâu sắc cũng như chính không khí và nhịp sống nơi đây. Chúng tôi đã định đi thăm rất nhiều nơi khác xung quanh Hà Nội nhưng cuối cùng thì không thể vì có quá nhiều nơi cần phải ghé thăm ở thành phố. Thời gian cuối tại Hà Nội, chúng tôi phải chuẩn bị cho chuyến đi tới thành phố Hồ Chí Minh, biết rằng một ngày nào đó sẽ  trở lại thành phố này.

Vì vậy khi có cơ hội làm việc tại đây vào tháng Sáu, tôi đã chấp nhận ngay lập tức. Sau 5 năm làm việc với Hội đồng Anh tại Thổ Nhĩ Kỳ và Xê-un, tôi đã trải qua những khó khăn khi chuyển tới một đất nước mới và bắt đầu làm quen với một môi trường mới. Lần này thì không như thế - mọi việc hết sức xuôn sẻ, như thể tôi được gặp lại một người bạn cũ.

Tôi rất vui mừng rằng chúng tôi đã chọn trở lại Hà Nội, nơi này đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí tôi từ kì nghỉ Giáng sinh đó. Niềm mong đợi của tôi giờ đây là bạn  bè và gia đình tôi sẽ đến thăm chúng tôi để tôi có thể giới thiệu cho mọi người về Hà Nội, một thành phố độc đáo và duyên dáng.

Tác giả: Richard Frost, giáo viên Hội đồng Anh

Hội đồng Anh là một tổ chức quốc tế về hợp tác văn hóa và giáo dục của Vương Quốc Anh.
Số đăng ký tổ chức phi lợi nhuận: 209131 (Anh và xứ Wales), SC037733 (Scotland)
Quy định của Hội đồng Anh về sự riêng tư và bản quyền.
Quy định của Hội đồng Anh về sử dụng thông tin. Nhấp chuột hai lần để tra từ điển trực tiếp.
 Positive About Disabled People