Trong những năm 90, phong trào "BritArt" hay "Nghệ sĩ trẻ Anh" với tâm điểm là tác phẩm của Damien Hirst, đã khiến công chúng và cộng đồng nghệ thuật giật mình, đồng thời xác nhận ảnh hưởng của Vương quốc Anh tới toàn cảnh nghệ thuật quốc tế. Những tác phẩm gây sốc tiếp tục được trình làng như tác phẩm của Tracey Emin với những lột tả chân thực về cuộc sống nội tâm cũng như sinh hoạt thường nhật của cô: những nghệ sĩ đương đại Anh sử dụng mọi hình thái thể hiện có thể, kể cả bản thân họ. Những sáng tác mới ở thể loại video và kỹ thuật số được tôn vinh ở Liverpool Biennial và ở liên hoan Video Positive, trong khi đó chương trình National Review of Live Art ở Glasgow lại đem đến cho khán giả những tác phẩm mới sống động bằng cách mời các nghệ sĩ trình diễn. Giải thưởng hàng năm Turner Prize, trao cho một nghệ sĩ Anh dưới 50 tuổi, là một trong những giải thưởng nghệ thuật có uy tín nhất trên thế giới và là tiêu điểm cho sự phát triển nghệ thuật đương đại. Giải Jerwood là giải thưởng lớn nhất trao cho cá nhân nghệ sĩ đã giúp hồi sinh sự yêu thích hội họa.
Từ sau thời kỳ hoàng kim của Henry Moore, chưa có thời điểm nào tốt hơn cho nghệ thuật nơi công cộng của Vương quốc Anh như bây giờ. Những tác phẩm nổi tiếng của Rachel Whiteread đã biến đổi những điều tầm thường nhất. Tác phẩm khổng lồ Thiên thần Phương Bắc (Angel of the North) của Anthony Gormley vừa là thần hộ mệnh vừa là niềm tự hào của miền Tây Bắc nước Anh. Khi Mark Wallinger trở thành nghệ sĩ đầu tiên sử dụng bệ tượng bỏ trống ở quảng trường Trafagar Square làm nơi trưng bày bức tranh chúa Christ to bằng người thật, anh đã đặt cái cũ đối nghịch với cái mới, cái khổng lồ đối nghịch với nhỏ bé. Điều này có thể nhìn thấy ở khắp nơi trong nền nghệ thuật thị giác ở Vương quốc Anh.
Bảo tàng Tate Modern ở Luân Đôn mở cửa vào tháng 5 năm 2000, trở thành nhà triển lãm đầu tiên của thủ đô chuyên trưng bày các tác phẩm nghệ thuật của thế kỷ 20.Không chỉ vì các bộ sưu tập mà còn vì nơi đây trước kia là một nhà máy điện được cải tạo lại, bảo tàng đã thu hút hàng triệu khách tham quan. Các Hội đồng nghệ thuật độc lập ở Anh, Xcốt-len, xứ Wales và Bắc Ailen hàng năm hỗ trợ phần lớn ngân sách cho sự phát triển nghệ thuật thị giác ở Vương quốc Anh, bao gồm các bộ sưu tập tuyệt vời của National Gallery và Tate Britain. Họ còn hỗ trợ các nghệ sĩ có triển vọng. Ở Anh, một số quyết định đầu tư về tài chính được Hội đồng Nghệ thuật Anh (Arts Council of England) giao cho 10 ủy ban nghệ thuật địa phương tự quyết.
|