Sân khấu
Luân đôn là thủ phủ sân khấu của thế giới với số lượng các buổi biểu diễn và lượng khán giả lớn hơn bất cứ đâu kể cả sân khấu kịch Broadway của Mỹ. Có tới 51 nhà hát ở West End thu hút 12 triệu khán giả mỗi năm.
Nhà hát Quốc gia và Hãng Royal Shakespeare là một trong số những đoàn kịch nổi tiếng nhất nhưng vẫn còn rất nhiều đoàn nhỏ khác. Trong số đó phải kể đến Đoàn Frantic Assembly và Station House Opera nơi xóa mờ ranh giới giữa sân khấu, múa và nghệ thuật trình diễn.
Những nhà viết kịch đương đại hiện đang rất sung sức trong việc sáng tác các tác phẩm sắc sảo, hài hước và mang tính bi thương. Có thể kể đến Mark Ravenhill, Philip Ridley, Rebecca Pritchard và Ayub Khan Din. Các đạo diễn sân khấu Anh quốc như Sam Mendes đang xâm nhập thị trường Hollywood, và các ngôi sao điện ảnh Mỹ như Gwyneth Paltrow và Madonna đang làm việc trong các nhà hát Anh.
Khắp nơi trên Vương quốc Anh, nghệ thuật kịch được giảng dạy và khuyến khích trong các trường phổ thông, các trường dạy về kịch cho sinh viên đại học và cao học ở Anh cũng rất có danh tiếng trên trường quốc tế.
Nghệ thuật Múa
Các nghệ sĩ và biên đạo múa của Anh không ngừng tạo thách thức và đổi mới mình. Các tổ chức biểu diễn lừng danh như Nhà hát Ba lê Hoàng gia và Nhà hát Ba lê Quốc gia luôn tổ chức các buổi trình diễn múa cổ điển với chất lượng tuyệt đỉnh trong khi các tác phẩm của Matthew Bourne sáng tác cho Hãng Aventurer in Motion Picturers lại kếp hợp những câu chuyện của ba lê cổ điển cùng sức mạnh của các vở nhạc kịch West End và kịch tính trong các bộ phim Holywood. Rambert, đoàn múa ba lê lâu đời nhất Vương quốc Anh, lại thường xuyên trình diễn những tác phẩm đương đại đầy tính sáng tạo, và đoàn CandoCo lại khiến khán giả kinh ngạc với sự kết hợp thông minh giữa những nghệ sĩ múa chuyên nghiệp và người khuyết tật trong các tác phẩm múa.
Một số biên đạo múa nổi tiếng như Rosemary Bucher và Siohan Davies, sáng tác các tác phẩm đơn giản, không cốt truyện hoặc âm nhạc đi kèm. Khán giả thưởng thức vở múa qua các đông tác hình thể và chuyển động đơn thuần. Sự giao thoa về văn hóa trong múa cũng rất phổ biến, có thể lấy ví dụ: Shobana Jeyasingh trong tác phẩm kết hợp vũ điệu bharata natyam của vùng Đông Nam Á với múa đương đại phương Tây, hoặc Adzido với sự pha trộn mạnh mẽ các bài hát và điệu múa Phi châu.
Các trường múa ở Vương quốc Anh rất có tiếng, bao gồm Trường Balê Hoàng gia, Trường Balê Trung ương, Trường Múa đương đại Phương Bắc ở Leeds và Trường Múa đương đại Luân Đôn. Tất cả các đoàn múa do chính phủ tài trợ đều có tổ chức các hội thảo về múa và các hoạt động giáo dục khác.
|